到寿安精舍

宋代 王炎
佛宇崇崇倚翠微,万株松盖碧相围。 崎岖短策频行路,盘薄胡床暂解衣。 自笑将身为马走,不妨着眼趁鸿飞。 枕流漱石平生事,却为蜗蛮定是非。
chóng chóng cuì wēi   wàn zhū sōng gài xiāng wéi  
duǎn pín xíng   pán báo chuáng zàn jiě  
xiào jiāng shēn wéi zǒu   fáng zhuó yǎn chèn hóng 鸿 fēi  
zhěn liú shù shí píng shēng shì   què wèi mán dìng shì fēi