道士周玄初鹤林行

明代 刘基
鹤林道士轩辕徒,以飙为轮雷为舆。开山养鹤作骐骥,上下二仪周六虚。 雏成洗髓扶桑窟,缟练羽毛镠铁骨。声飘碧落玉清扬,影拂太微云灭没。 永夜月明风满林,竹柏戛击笙箫音。云是旌阳许县令,蹑蹻佩剑来相寻。 靡蓱西枝摇倒景,借去林间两丹顶。伐蛟北海奠玄冥,斩蜃南讹封浪井。 上穷列缺旁九围,却过度朔山中归。归来赠我桃树枝,朱衣赤郭手所持。 令我鞭龙抶虓虎,摄缚臊魃如奴虏。授我尧时松子诀,转睛出电嘘成雨。 钟山秀色连冶城,百花绕屋风泠泠。焚香独坐诵真诰,坠露点滴流华星。 土伯骏奔从号令,鹤鸣闻天空谷应。寥阳宝殿歌步虚,河汉当窗回斗柄。 嗟子衰朽杂病攻,盈颠素发吹秋蓬。空馀硬骨如瘦鹤,因子致意浮丘公。
lín dào shì xuān yuán   biāo wèi lún léi wèi kāi shān yǎng zuò shàng   xià èr zhōu liù    
chú chéng suǐ sāng   gǎo liàn máo liú tiě shēng piāo luò qīng yáng yǐng   tài wēi yún miè    
yǒng yuè míng fēng mǎn lín   zhú bǎi jiá shēng xiāo yīn yún shì jīng yáng xiàn lìng niè   jué pèi jiàn lái xiāng xún    
píng 西 zhī yáo dǎo jǐng   jiè lín jiān liǎng dān dǐng jiāo běi hǎi diàn xuán míng zhǎn   shèn nán é fēng làng jǐng    
shàng qióng liè quē páng jiǔ wéi   què guò shuò shān zhōng guī guī lái zèng táo shù zhī zhū   chì guō shǒu suǒ chí    
lìng biān lóng chì xiāo   shè sāo shòu yáo shí sōng jué zhuǎn   jīng chū diàn chéng    
zhōng shān xiù lián chéng   bǎi huā rào fēng líng líng fén xiāng zuò sòng zhēn gào zhuì   diǎn liú huá xīng    
jùn bēn cóng hào lìng   míng wén tiān kōng yīng liáo yáng bǎo diàn 殿   hàn dāng chuāng huí dǒu bǐng    
jiē zi shuāi xiǔ bìng gōng   yíng diān chuī qiū péng kōng yìng shòu yīn   zhì qiū gōng