道上口占

宋代 毛滂
屹屹高山自两边,纷纷鸡鸭苦当前。 败垣过竹还当道,脱叶凭风欲半天。 定恐黄茅藏伏兔,更呼青汉落飞鸇。 一寒如此空形影,独赖狐裘三十年。
gāo shān liǎng bian   fēn fēn dāng qián
bài yuán guò zhú hái dāng dào   tuō píng fēng bàn tiān
dìng kǒng huáng máo cáng   gèng qīng hàn luò fēi zhān
hán kōng xíng yǐng   lài qiú sān shí nián