道人歌

元代 杨维桢
道人飞来朗风岑,玄都上下三青禽。 傅桑已作青海断,鳌丘又逐罗浮沉。 初见蜍精生月腹,前身捣药婆娑明。 还仙服食终恍惚,天上仙骸成积林。 手持女娲百炼笛,笛中吹破天地心。 心地心,何高深。 八千岁,无知音。
dào rén fēi lái lǎng fēng cén   xuán dōu shàng xià sān qīng qín  
sāng zuò qīng hǎi duàn   áo qiū yòu zhú luó chén  
chū jiàn chú jīng shēng yuè   qián shēn dǎo yào suō míng  
hái xiān shí zhōng huǎng   tiān shàng xiān hái chéng lín  
shǒu chí bǎi liàn   zhōng chuī tiān xīn  
xīn xīn   gāo shēn  
qiān suì   zhī yīn