道情十首 其二

清代 郑燮
老樵夫,自砍柴,捆青松,夹绿槐,茫茫野草秋山外。 丰碑是处成荒冢,华表千寻卧碧苔。坟前石马磨刀坏,倒不如、闲钱沽酒,醉醺醺、山径归来。
lǎo qiáo   kǎn chái   kǔn qīng sōng   jiā 绿 huái   máng máng cǎo qiū shān wài
fēng bēi shì chù chéng huāng zhǒng   huá biǎo qiān xún tái fén qián shí dāo huài   dào xián qián jiǔ   zuì xūn xūn shān jìng guī lái