道情偈三首

唐代 贯休
崆峒老人专一一,黄梅真叟却无无。 独坐松根石头上,四溟无限月轮孤。 非色非空非不空,空中真色不玲珑。 可怜卢大担柴者,拾得骊珠橐籥中。 优钵罗花万劫春,频犁田地绝纤尘。 道吾道者相招好,不是香林采叶人。
kōng tóng lǎo rén zhuān   huáng méi zhēn sǒu què
zuò sōng gēn shí tou shàng   míng xiàn yuè lún
fēi fēi kōng fēi kōng   kōng zhōng zhēn líng lóng
lián dān chái zhě   shí zhū tuó yuè zhōng
yōu luó huā wàn jié chūn   pín tián jué xiān chén
dào dào zhě xiāng zhāo hǎo   shì xiāng lín cǎi rén