道旁大松人取以为明

宋代 王安石
龙甲虬髯不可攀,亭亭千丈荫南山。 应嗟无地逃斤斧,岂愿争明爝火间。
lóng jiǎ qiú rán pān   tíng tíng qiān zhàng yīn nán shān  
yīng jiē táo jīn   yuàn zhēng míng jué huǒ jiān