悼目青却寄社中

明代 释函是
忽闻高士讣,未免一长嗟。白社人难再,青山日易斜。 此生如可托,何事欲离家。飒飒秋风起,应怜两鬓华。
wén gāo shì   wèi miǎn cháng jiē bái shè rén nán zài   qīng shān xié
shēng tuō   shì jiā qiū fēng   yīng lián liǎng bìn huá