悼骡三首 其三

明代 释函可
所苦不能待,春深老渐长。殊形宁受畜,驯性最难忘。 沟壑尔先俟,冰霜我独尝。伤心惟闭户,咫尺即羊肠。
suǒ néng dài   chūn shēn lǎo jiàn zhǎng shū xíng níng shòu chù xùn   xìng zuì nán wàng    
gōu ěr xiān   bīng shuāng cháng shāng xīn wéi zhǐ   chǐ yáng cháng