道林喜见故人

宋代 释德洪
十年一别今重见,风度依然照映人。韵胜折松秋露骨,气和寒谷夜生春。 三都君已传名誉,万事吾今付欠伸。梦境楼钟同此听,独寻陈迹记前身。
shí nián bié jīn zhòng jiàn   fēng rán zhào yìng rén yùn shèng zhé sōng qiū   hán shēng chūn    
sān dōu jūn chuán míng   wàn shì jīn qiàn shēn mèng jìng lóu zhōng tóng tīng   xún chén qián shēn