捣练子

宋代 神颖
放下著,须弥山。情人今日出阳关。看人间,天地宽。 徒缱绻,枉汍澜。别郎容易见郎难。且还家,重整冠。
fàng xià zhù   shān qíng rén jīn chū yáng guān kàn rén jiān   tiān kuān
qiǎn quǎn   wǎng wán lán bié láng róng jiàn láng nán qiě huán jiā   chóng zhěng guān