捣练子

宋代 神颖
放下著,须弥山。分明北斗面南看。没丝毫,相阻拦。 休儱侗,莫颟顸。含元殿上问长安。欲归家,行路难。 放下著,须弥山。百斛油麻水上摊。欲成团,真个难。 除有累,去痴顽。无心犹是隔重关。到其中,方是安。
fàng xià zhù   shān fēn míng běi dǒu miàn nán kàn méi háo   xiāng lán
xiū lǒng dòng   mān hān hán yuán diàn 殿 shàng wèn cháng ān guī jiā   xíng nán
fàng xià zhù   shān bǎi yóu shuǐ shàng tān chéng tuán   zhēn nán
chú yǒu lèi   chī wán xīn yóu shì zhòng guān dào zhōng   fāng shì ān