道家四首奉敕撰

唐代 张说
金坛启曙闱,真气肃微微。落月衔仙窦,初霞拂羽衣。 香随龙节下,云逐凤箫飞。暂住蓬莱戏,千年始一归。 窈窕流精观,深沉紫翠庭。金奁调上药,宝案读仙经。 作赋看神雨,乘槎辨客星。只应谢人俗,轻举托云輧。 金炉承道诀,玉牒启玄机。云逐笙歌度,星流宫殿飞。 乘风嬉浩荡,窥月弄光辉。唯有三山鹤,应同千载归。 道记开中箓,真官表上清。焚香三鸟至,炼药九仙成。 天上灵书下,空中妙伎迎。迎来出烟雾,渺渺戏蓬瀛。
jīn tán shǔ wéi   zhēn wēi wēi luò yuè xián xiān dòu   chū xiá
xiāng suí lóng jié xià   yún zhú fèng xiāo fēi zàn zhù péng lái   qiān nián shǐ guī
yǎo tiǎo liú jīng guān   shēn chén cuì tíng jīn lián diào shàng yào   bǎo àn xiān jīng
zuò kàn shén   chéng chá biàn xīng zhǐ yìng xiè rén   qīng tuō yún píng
jīn chéng dào jué   dié xuán yún zhú shēng   xīng liú gōng diàn 殿 fēi
chéng fēng hào dàng   kuī yuè nòng guāng huī wéi yǒu sān shān   yīng tóng qiān zǎi guī
dào kāi zhōng   zhēn guān biǎo shàng qīng fén xiāng sān niǎo zhì   liàn yào jiǔ xiān chéng
tiān shàng líng shū xià   kōng zhōng miào yíng yíng lái chū yān   miǎo miǎo péng yíng