到家

唐代 王翰
冒雨离家去,今朝江上回。妻儿怜我醉,怀抱为谁开。 山谷多豺虎,田园半草莱。生涯无可问,不惜坐苍苔。
mào jiā   jīn zhāo jiāng shàng huí ér lián zuì   huái 怀 bào wèi shuí kāi
shān duō chái   tián yuán bàn cǎo lái shēng wèn   zuò cāng tái