悼鹤次蒋迪甫太史韵
病久胎禽剩瘦形,朝来羽化竟冥冥。孤情望断林间影,秃笔书残石上铭。
苔径忽空新印迹,松巢忍见旧遗翎。高人从此添离索,哀怨还如失一丁。
bìng
病
jiǔ
久
tāi
胎
qín
禽
shèng
剩
shòu
瘦
xíng
形
,
zhāo
朝
lái
来
yǔ
羽
huà
化
jìng
竟
míng
冥
míng
冥
gū
。
qíng
孤
wàng
情
duàn
望
lín
断
jiān
林
yǐng
间
tū
影
,
bǐ
秃
shū
笔
cán
书
shí
残
shàng
石
míng
上
铭
。
tái
苔
jìng
径
hū
忽
kōng
空
xīn
新
yìn
印
jì
迹
,
sōng
松
cháo
巢
rěn
忍
jiàn
见
jiù
旧
yí
遗
líng
翎
gāo
。
rén
高
cóng
人
cǐ
从
tiān
此
lí
添
suǒ
离
āi
索
,
yuàn
哀
hái
怨
rú
还
shī
如
yī
失
dīng
一
丁
。