道过成蹊菴偶成旧风一篇

宋代 白玉蟾
笑把青藜出武夷,不辞千里记幽奇。 吐吞风月一壶酒,拈弄溪山万首诗。 道过星河骇双目,万灶清烟缠华屋。 老岩峭拔森翠屏,大江东去流苍玉。 樵人弛薪指似予,中有玉洞藏仙都。 楼阁参差美轮奂,神仙隐显知有无。 夕阳挂树暮山紫,行行到此欲脱屣。 门前三径绿苔深,浩荡春风醉桃李。 子然放步成蹊菴,其一仙翁乐笑谈。 苍髯绿鬓两眸碧,霞标芝宇清岩岩。 青牛人去几千载,源流尚有弦孙在。 混俗和光四十年。琅庭琛馆五云起, 五湖四海来如蚁。天下三百六十洲, 未见堂宇高於此。自非先生真栋梁, 安能玄阃颜辉光。烟蓑雨笠捘入门, 琴佩剑履充其堂。先生何年创丹室, 宝篆灰寒门牖密。明窗净几一炉香, 何人会此真消息。先生何日结草庐, 读书丹台紫府书。有时瞑目坐蒲团, 闲即汲水浇园蔬。妙南老人画真迹, 一枝薜荔缠寒碧。莫问当年老沈翁, 先生默契真端的。竹锁菴边炼药台, 鹧鸪啼得百花开。归去武夷向人说, 也曾亲诣同原来。先生此功与此德, 不须语句碑诸石。铭在诸人肺腑间, 闻者欲见不可得。斩新花竹旧烟霞, 十洲三岛共一家。有人问着长生事, 默默无言指落花。璚山道人懒成趣, 勉强搜索此数句。明朝铁笛吹一声, 直入千山万山去。
xiào qīng chū   qiān yōu
tūn fēng yuè jiǔ   niān nòng shān wàn shǒu shī
dào guò xīng hài shuāng   wàn zào qīng yān chán huá
lǎo yán qiào sēn cuì píng   jiāng dōng liú cāng
qiáo rén chí xīn zhǐ   zhōng yǒu dòng cáng xiān dōu
lóu cēn měi lún huàn   shén xiān yǐn xiǎn zhī yǒu
yáng guà shù shān   xíng xíng dào tuō
mén qián sān jìng 绿 tái shēn   hào dàng chūn fēng zuì táo
zi rán fàng chéng ān   xiān wēng xiào tán
cāng rán 绿 bìn liǎng móu   xiá biāo zhī qīng yán yán
qīng niú rén qiān zǎi   yuán liú shàng yǒu xián sūn zài
hùn guāng shí nián láng tíng chēn guǎn yún  
hǎi lái tiān xià sān bǎi liù shí zhōu  
wèi jiàn táng gāo fēi xiān sheng zhēn dòng liáng  
ān néng xuán kǔn yán huī guāng yān suō zùn mén  
qín pèi jiàn chōng táng xiān sheng nián chuàng dān shì  
bǎo zhuàn huī hán mén yǒu míng chuāng jìng xiāng  
rén huì zhēn xiāo xi xiān sheng jié cǎo  
shū dān tái shū yǒu shí míng zuò tuán  
xián shuǐ jiāo yuán shū miào nán lǎo rén huà zhēn  
zhī chán hán wèn dāng nián lǎo shěn wēng  
xiān sheng zhēn duān zhú suǒ ān biān liàn yào tái  
zhè bǎi huā kāi guī xiàng rén shuō  
zēng qīn tóng yuán lái xiān sheng gōng  
bēi zhū shí míng zài zhū rén fèi jiān  
wén zhě jiàn zhǎn xīn huā zhú jiù yān xiá  
shí zhōu sān dǎo gòng jiā yǒu rén wèn zhe cháng shēng shì  
yán zhǐ luò huā qióng shān dào rén lǎn chéng  
miǎn qiǎng sōu suǒ shù míng cháo tiě chuī shēng  
zhí qiān shān wàn shān