到官病倦未尝会客毛正仲惠茶乃以端午小集石

宋代 苏轼
我生亦何须,一饱万想灭。 胡为设方丈,养此肤寸舌。 尔来又衰病,过午食辄噎。 缪为淮海帅,每愧厨传缺。 爨无欲清人,奉使免内热。 空烦赤泥印,远致紫玉玦。 为君伐羔豚,歌舞菰黍节。 禅窗丽午景,蜀井出冰雪。 坐客皆可人,鼎器手自洁。 金钗候汤眼,鱼蟹亦应诀。 遂令色香味,一日备三绝。 报君不虚授,知我非轻啜。
shēng   bǎo wàn xiǎng miè  
wéi shè fāng zhang   yǎng cùn shé  
ěr lái yòu shuāi bìng   guò shí zhé  
móu wèi huái hǎi shuài   měi kuì chú chuán quē  
cuàn qīng rén   fèng shǐ 使 miǎn nèi  
kōng fán chì yìn   yuǎn zhì jué  
wèi jūn gāo tún   shǔ jié  
chán chuāng jǐng   shǔ jǐng chū bīng xuě  
zuò jiē rén   dǐng shǒu jié  
jīn chāi hòu tāng yǎn   xiè yīng jué  
suì lìng xiāng wèi   bèi sān jué  
bào jūn shòu   zhī fēi qīng chuài