盗焚浦江龙德寺经藏与卷轴化为玉诸葛亮公谈

宋代 郑刚中
盗火陈兰若,一燎无馀屋。 独此龙宫书,入火变为玉。 琤然断甓中,幖帙犹可目。 众谓有哲匠,秘愿发心腹。 提斧入昆山,雕镌作奇福。 不然纸墨灰,委地安可触。 或谓刻楮者,一叶尚难速。 谁能俄顷间,就此千万轴。 事无产阶级一切法,万物皆具足。 法存形岂忘,法坏形乃覆。 彼既自断坏,智者莫能续。 是书佛所传,法性妙含蓄。 无尽如虚空,生灭自兴伏。 贞尝无动摇,坚固莫摧辱。 文字遂因依,清凉逼炎酷。 吾文稽儒书,如彼庄周属。 亦谓忠信人,水火不能毒。 矧此微妙语,天人共归宿。 岂容轻破坏,一概随土木。 想当妖焰燃,人惊鬼神哭。 烟消火力寒,拨灰开韫匵。 告尔缁衣流,营个愈宜笃。 当求琅玕类,刳以函其牍。 铁谡字画泯,不可事观读。 目击道犹存,况复具输毂。
dào huǒ chén lán   liáo  
lóng gōng shū   huǒ biàn wéi  
chēng rán duàn zhōng   biāo zhì yóu  
zhòng wèi yǒu zhé jiàng   yuàn xīn  
kūn shān   diāo juān zuò  
rán zhǐ huī   wěi ān chù  
huò wèi chǔ zhě   shàng nán  
shuí néng é qǐng jiān   jiù qiān wàn zhóu  
shì chǎn jiē qiè   wàn jiē  
cún xíng wàng   huài xíng nǎi  
duàn huài   zhì zhě néng  
shì shū suǒ chuán   xìng miào hán  
jìn kōng   shēng miè xīng  
zhēn cháng dòng yáo   jiān cuī  
wén suì yīn   qīng liáng yán  
wén shū   zhuāng zhōu shǔ  
wèi zhōng xìn rén   shuǐ huǒ néng  
shěn wēi miào   tiān rén gòng guī 宿  
róng qīng huài   gài suí  
xiǎng dāng yāo yàn rán   rén jīng guǐ shén  
yān xiāo huǒ hán   huī kāi yùn  
gào ěr liú   yíng  
dāng qiú láng gān lèi   hán  
tiě huà mǐn   shì guān  
dào yóu cún   kuàng shū