盗发

明代 沈周
小窃虽饥寒,巨猾实扇起。十百相党群,刀殳弄凶技。 前邻遭砟关,逼货炙妻子。后邻发重堤,进舟当门舣。 担负亦公然,罄室乃云止。稍或有牴牾,人戮庐亦燬。 无何閧西村,旋复啸东里。通川及要路,宵征绝行李。 检刮空腰缠,体至衣裘褫。天寒冰载路,沟壑何不委。 家家夜结束,老少泣以俟。一息苟奠安,天明各相喜。 正念一井闬,搔动乃如此。江东连江湖,固是盗所倚。 禁弛气则张,类滋势难弭。有官示以仁,得录不之罪。 恕实长之道,无乃延小美。有声自此辈,识者谓辱已。 况彼有后言,时哉好生理。教虎不咥人,所性安可使。 使誉出贤者,天下知善士。民以静为乐,贸贸安生死。 苟以刑不仁,诛夘亦非是。刑以齐乱民,用之不得已。 如何输租人,米駮毙于箠。
xiǎo qiè suī hán   huá shí shàn shí bǎi xiāng dǎng qún dāo   shū nòng xiōng    
qián lín zāo zhǎ guān   huò zhì hòu lín zhòng jìn   zhōu dāng mén    
dān gōng rán   qìng shì nǎi yún zhǐ shāo huò yǒu rén   huǐ    
hòng 西 cūn   xuán xiào dōng tōng chuān yào xiāo   zhēng jué xíng    
jiǎn guā kōng yāo chán   zhì qiú chǐ tiān hán bīng zài gōu   wěi    
jiā jiā jié shù   lǎo shào gǒu diàn ān tiān   míng xiāng    
zhèng niàn jǐng hàn   sāo dòng nǎi jiāng dōng lián jiāng   shì dào suǒ    
jìn chí zhāng   lèi shì nán yǒu guān shì rén   zhī zuì    
shù shí zhǎng zhī dào   nǎi yán xiǎo měi yǒu shēng bèi shí   zhě wèi    
kuàng yǒu hòu yán   shí zāi hǎo shēng jiào rén suǒ   xìng ān shǐ   使  
shǐ 使 chū xián zhě   tiān xià zhī shàn shì mín jìng wéi mào   mào ān shēng    
gǒu xíng rén   zhū mǎo fēi shì xíng luàn mín yòng   zhī de    
shū rén   chuí