到垫江先作诗寄郝令君蒙老

宋代 冯时行
盛家山前古雀篱,寒烟冷雨别君时。 后来空作相逢梦,此处端成一笑期。 已听歌谣增喜乐,未闻謦咳祗飞驰。 急须倒屣迎徐孺,一榻高悬更为谁。
shèng jiā shān qián què   hán yān lěng bié jūn shí  
hòu lái kōng zuò xiāng féng mèng   chù duān chéng xiào  
tīng yáo zēng   wèi wén qǐng hāi zhī fēi chí  
dǎo yíng   gāo xuán gèng wéi shuí