悼出童尚质二首

宋代 陈著
南山山最秀,之子得其精。 年少文偏老,身通道自亨。 得交宽所蕴,见义勇于行。 今日知无憾,声名一死生。
nán shān shān zuì xiù   zhī jīng  
nián shào wén piān lǎo   shēn tōng dào hēng  
jiāo kuān suǒ yùn   jiàn yǒng xíng  
jīn zhī hàn   shēng míng shēng