悼冰枝次韵古诗回车驾言迈
落落此清怀,孜孜求吾道。譬如春雨露,晨夕滋芳草。
芳草何离离,殚精春速老。但惜春有实,莫叹春去早。
天地终穷时,况是人寿考。不以贫病颓,足为后死宝。
luò
落
luò
落
cǐ
此
qīng
清
huái
怀
,
zī
孜
zī
孜
qiú
求
wú
吾
dào
道
pì
。
rú
譬
chūn
如
yǔ
春
lù
雨
chén
露
,
xī
晨
zī
夕
fāng
滋
cǎo
芳
草
。
fāng
芳
cǎo
草
hé
何
lí
离
lí
离
,
dān
殚
jīng
精
chūn
春
sù
速
lǎo
老
dàn
。
xī
但
chūn
惜
yǒu
春
shí
有
mò
实
,
tàn
莫
chūn
叹
qù
春
zǎo
去
早
。
tiān
天
dì
地
zhōng
终
qióng
穷
shí
时
,
kuàng
况
shì
是
rén
人
shòu
寿
kǎo
考
bù
。
yǐ
不
pín
以
bìng
贫
tuí
病
zú
颓
,
wèi
足
hòu
为
sǐ
后
bǎo
死
宝
。