道傍杏花一树盛开

明代 杨士奇
碧草初出地,杏花红满枝。粲粲耀晨旭,盈盈娇路岐。 称我庭阶赏,植远不可移。玩之未忍别,念当长育时。
cǎo chū chū   xìng huā hóng mǎn zhī càn càn yào 耀 chén   yíng yíng jiāo
chēng tíng jiē shǎng   zhí yuǎn wán zhī wèi rěn bié   niàn dāng cháng shí