悼阿升

宋代 刘克庄
宝惜吾儿如拱璧,那知变灭只须臾。 畏啼尚宿通宵火,涂囟犹残隔日朱。 坐客相宽云梦幻,故人来吊讶清癯。 荒山岁晚无行迹,心折原头树影孤。
bǎo ér gǒng   zhī biàn miè zhǐ  
wèi shàng 宿 tōng xiāo huǒ   xìn yóu cán zhū  
zuò xiāng kuān yún mèng huàn   rén lái diào qīng  
huāng shān suì wǎn xíng   xīn zhé yuán tóu shù yǐng