丹霞诗十二首 其四 紫玉台

明代 释函是
左控重关拱上台,擎空仙掌向阳开。影分白日临深壑,玉断丹丘作露台。 绝巘流云当北障,乱风吹雨度南来。石籀古篆何年事,暮转寒飙枫叶哀。
zuǒ kòng zhòng guān gǒng shàng tái   qíng kōng xiān zhǎng xiàng yáng kāi yǐng fēn bái lín shēn   duàn dān qiū zuò tái    
jué yǎn liú yún dāng běi zhàng   luàn fēng chuī nán lái shí zhòu zhuàn nián shì   zhuǎn hán biāo fēng āi