大年复用前韵赋诗见赠亦次韵答之

宋代 张扩
烛龙停边天步徐,酒薄肉乾唇不濡。漫郎怜我困蒸溽,为送古风专扫除。 山头逢君日乍午,作诗瘦似仙人臞。展缄初疑走甘露,熟读政似锵鸾车。 世间痴儿浪摇吻,谈空说有天一隅。我今冥顽老不入,十年此路空驰驱。 迩来病废关药裹,枵腹日厌葵菽菹。窗间败毫积霜笴,架上蠹帙繁书鱼。 钱神无耳未易使,斗宿不灵那可㪺。谁门有士料理得,随地驵骏吾家驹。 三珠连树价亡敌,一鹗掣韝名不虚。近闻扫径避袢暑,竹杖青鞋一籧篨。 枕中邯郸梦不到,户外孔宾渠自呼。读书澜翻惜昼短,几欲挽断三足乌。 鼎来说诗剧有味,令我坐享商之瑚。斯文所喜未中绝,五字复见李与苏。 遗音当从牛铎證,废律安取焦桐枯。亦知大国功九合,一时盟会收微卢。 愿持狗尾彊貂续,未妨举手遭揶揄。
zhú lóng tíng biān tiān   jiǔ báo ròu qián chún màn láng lián kùn zhēng wèi   sòng fēng zhuān sǎo chú    
shān tóu féng jūn zhà   zuò shī shòu shì xiān rén zhǎn jiān chū zǒu gān shú   zhèng shì qiāng luán chē    
shì jiān chī ér làng yáo wěn   tán kōng shuō yǒu tiān jīn míng wán lǎo shí   nián kōng chí    
ěr lái bìng fèi guān yào guǒ   xiāo yàn kuí shū chuāng jiān bài háo shuāng gǎn jià   shàng zhì fán shū    
qián shén ěr wèi shǐ 使   dǒu xiù 宿 líng shuí mén yǒu shì liào suí   zǎng jùn jiā    
sān zhū lián shù jià wáng   è chè gōu míng jìn wén sǎo jìng pàn shǔ zhú   zhàng qīng xié chú    
zhěn zhōng hán dān mèng dào   wài kǒng bīn shū lán fān zhòu duǎn   wǎn duàn sān    
dǐng lái shuō shī yǒu wèi   lìng zuò xiǎng shāng zhī wén suǒ wèi zhōng jué   jiàn    
yīn dāng cóng niú duó zhèng   fèi ān jiāo tóng zhī guó gōng jiǔ   shí méng huì shōu wēi    
yuàn chí gǒu wěi jiàng diāo   wèi fáng shǒu zāo