淡黄柳

宋代 詹玉
又次冬,公谨自剡还,执手聚别,且复别去。怅然於怀,敬赋此解 花边短笛。初结孤山约。雨悄风轻寒漠漠。翠镜秦鬟钗别,同折幽芳怨摇落。 素裳薄。重拈旧红萼。叹携手、转离索。料青禽、一梦春无几,後夜相思,素蟾低照,谁扫花阴共酌。
yòu dōng   gōng jǐn shàn hái   zhí shǒu bié   qiě bié chàng rán huái 怀   jìng jiě
huā biān duǎn chū jié shān yuē qiāo fēng qīng hán cuì jìng qín huán chāi bié   tóng zhé yōu fāng yuàn yáo luò
cháng báo zhòng niān jiù hóng è tàn xié shǒu zhuǎn suǒ liào qīng qín mèng chūn   hòu xiāng   chán zhào   shuí sǎo huā yīn gòng zhuó