禫后述哀用祥韵四首 其四

明代 李东阳
庭花向晚寂无邻,槁木经年犹有新。屈子徒令惜往日,谪仙别自悲馀春。 烹鱼馔笋竟谁事,骑马看花非我辰。故旧相逢莫趣驾,閒居亦是素餐人。
tíng huā xiàng wǎn lín   gǎo jīng nián yóu yǒu xīn lìng wǎng zhé   xiān bié bēi chūn    
pēng zhuàn sǔn jìng shuí shì   kàn huā fēi chén jiù xiāng féng jià xián   shì cān rén