禫后述哀用祥韵四首 其二

明代 李东阳
膝前长记作儿嬉,老去悲来不自知。诗诵久荒毛氏业,䰟招空效楚乡辞。 祸能倚福须天定,病得偷閒是我私。独有无情双白鬓,不关人黠与人痴。
qián zhǎng zuò ér   lǎo bēi lái zhī shī sòng jiǔ huāng máo shì hún   zhāo kōng xiào chǔ xiāng    
huò néng tiān dìng   bìng tōu xián shì yǒu qíng shuāng bái bìn   guān rén xiá rén chī