当阳道间 其一

宋代 刘子寰
当阳楚名都,畴昔用武国。山馀磨剑石,陵有拖鎗谷。 自从春秋来,纷纷几蛮触。霸主争盟会,盗贼逞杀戮。 城郭递锄夷,生灵尽鱼肉。到今犹荒凉,旷野鬼昼哭。 道途烟火绝,一驿数茅屋。盛衰相乘除,治乱有反覆。 可怜江汉民,生比牛山木。灵禽避天风,高士弃周粟。 遥望武陵源。
dāng yáng chǔ míng dōu   chóu yòng guó shān jiàn shí líng   yǒu tuō qiāng    
cóng chūn qiū lái   fēn fēn mán chù zhǔ zhēng méng huì dào   zéi chěng shā    
chéng guō chú   shēng líng jǐn ròu dào jīn yóu huāng liáng kuàng   guǐ zhòu    
dào yān huǒ jué   驿 shù máo shèng shuāi xiāng chéng chú zhì   luàn yǒu fǎn    
lián jiāng hàn mín   shēng niú shān líng qín tiān fēng gāo   shì zhōu    
yáo wàng líng yuán