当世家观画

宋代 梅尧臣
冰蚕吐丝织纤纨,妙娥貌。 玉轻邯郸。曲眉浅脸鸦发盘, 白角莹薄垂肩冠。铜青罗日月团, 红裙撮晕朝霞乾。手中把笔衵小字, 字以通情形以观。形随画去能长好, 岁岁年年应不老。相逢熟识眼生春, 重伴忘忧作萱草。
bīng cán zhī xiān wán   miào é mào  
qīng hán dān méi qiǎn liǎn pán    
bái jiǎo yíng báo chuí jiān guān tóng qīng luó yuè tuán    
hóng qún cuō yūn zhāo xiá qián shǒu zhōng xiǎo    
tōng qíng xing guān xíng suí huà néng zhǎng hǎo    
suì suì nián nián yīng lǎo xiāng féng shú shí yǎn shēng chūn    
zhòng bàn wàng yōu zuò xuān cǎo