丹凤吟·丽景长安人海

宋代 吴文英
丽景长安人海,避影繁华,结庐深寂。灯窗雪户,光映夜寒东壁。心凋鬓改,镂冰刻水,缥简离离,风签索索。怕遣花虫蠹粉,自采秋芸薰架,香泛纤碧。 
 更上新梯窈窕,暮山澹著城外色。旧雨江湖远,问桐阴门巷,燕曾相识。吟壶天小,不觉翠蓬云隔。桂斧月宫三万手,计元和通籍。软红满路,谁聘幽素客。
 
jǐng cháng ān rén hǎi   yǐng fán huá   jié shēn dēng chuāng xuě   guāng yìng hán dōng xīn diāo bìn gǎi   lòu bīng shuǐ   piāo jiǎn   fēng qiān suǒ suǒ qiǎn huā chóng fěn   cǎi qiū yún xūn jià   xiāng fàn xiān
  &   #   1   3   ; &# 13; gèng shàng xīn   yǎo tiǎo shān dàn zhù chéng wài jiù   jiāng yuǎn wèn   tóng yīn mén xiàng yàn céng xiāng shí   yín tiān xiǎo jué cuì péng yún guì   yuè gōng sān wàn shǒu yuán   tōng ruǎn hóng mǎn   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;