丹凤吟

宋代 陈允平
暗柳烟深何处,翡翠帘栊,鸳鸯楼阁。芹泥融润,飞燕竞穿珠幕。 秋千倦倚,还思年少,袜步尘轻,衫裁罗薄。陡顿芳心暗老,强理新妆,离思都占眉角。 过了几番花信,晓来刬地寒意恶。可煞东风,甚把夭桃艳杏,故故凌铄。 伤春憔悴,泪矗粉腮香落。挑脱金宽双玉腕,怕人猜偷握。 渐芳草,恨画阑、休傍著。
àn liǔ yān shēn chǔ   fěi cuì lián lóng   yuān yāng lóu qín róng rùn fēi   yàn jìng chuān zhū 穿    
qiū qiān juàn   hái nián shào   chén qīng   shān cái luó báo dǒu dùn fāng xīn àn lǎo qiáng   xīn zhuāng   dōu zhàn méi jiǎo    
guò le fān huā xìn   xiǎo lái chǎn hán è shà dōng fēng shén   yāo táo yàn xìng   líng shuò    
shāng chūn qiáo cuì   lèi chù fěn sāi xiāng luò tiāo tuō jīn kuān shuāng wàn   rén cāi tōu    
jiàn fāng cǎo   hèn huà lán xiū bàng zhù