丹凤吟

宋代 杨泽民
荏苒秋光虚度,玩月池台,登高楼阁。风传霜信,遍送晓寒侵幕。凄凉细雨,洒窗飘户,漏永更长,枕单衾薄。梦里惊鸿唤起,坐对寒缸,犹听晨漏残角。 先自宿酲似病,共愁造合滋味恶。虽有丁宁语,怕旁人多口,还类金铄。如斯情绪,戚戚怎禁牢落。纵欲凭江鱼寄往,漫霜毫频握,几时得见,诸事都记著。
rěn rǎn qiū guāng   wán yuè chí tái   dēng gāo lóu fēng chuán shuāng xìn   biàn sòng xiǎo hán qīn liáng   chuāng piāo   lòu yǒng gèng zhǎng   zhěn dān qīn báo mèng jīng hóng 鸿 huàn   zuò duì hán gāng   yóu tīng chén lòu cán jiǎo
xiān 宿 chéng shì bìng   gòng chóu zào wèi è suī yǒu dīng níng   páng rén duō kǒu   hái lèi jīn shuò qíng   zěn jìn láo luò zòng píng jiāng wǎng   màn shuāng háo pín   shí jiàn   zhū shì dōu zhù