达磨真赞 其二

宋代 释慧空
一出南天竺,平欺震旦人。九年皮髓尽,冷地忽翻身。 不思折却当门齿,更向空棺遗只履。而今脚下无几何,不是当年留下底。
chū nán tiān zhú   píng zhèn dàn rén jiǔ nián suǐ jǐn   lěng fān shēn
zhé què dāng mén chǐ 齿   gèng xiàng kōng guān zhī ér jīn jiǎo xià   shì dāng nián liú xià