答吕梁仲屯田

宋代 苏轼
乱山合沓围彭门,官居独在悬水村。 (吕梁地名。 )居民萧条杂麋鹿,小市冷落无鸡豚。 黄河西来初不觉,但讶清泗流奔浑。 夜闻沙岸鸣瓮盎,晓看雪浪浮鹏鲲。 吕梁自古喉吻地,万顷一抹何由吞。 坐观入市卷闾井,吏民走尽余王尊。 计穷路断欲安适,吟诗破屋愁鸢蹲。 岁寒霜重水归壑,但见屋瓦留沙痕。 入城相对如梦寐,我亦仅免为鱼鼋。 旋呼歌舞杂诙笑,不惜饮釂空瓶盆。 念君官舍冰雪冷,新诗美酒聊相温。 人生如寄何不乐,任使绛蜡烧黄昏。 宜房未筑淮泗满,故道堙灭疮痍存。 明年劳苦应更甚。 我当畚锸先鲸髡。 付君万指伐顽石,千锤雷动苍山根。 高城如铁洪口决,谈笑却扫看崩奔。 农夫掉臂免狼顾,秋谷布野如云屯。 还须更置软脚酒,为君击鼓行金樽。
luàn shān wéi péng mén   guān zài xuán shuǐ cūn  
  liáng míng  
  mín xiāo tiáo 鹿   xiǎo shì lěng luò tún  
huáng 西 lái chū jué   dàn qīng liú bēn hún  
wén shā àn míng wèng àng   xiǎo kàn xuě làng péng kūn  
liáng hóu wěn   wàn qǐng yóu tūn  
zuò guān shì juǎn jǐng   mín zǒu jǐn wáng zūn  
qióng duàn ān shì   yín shī chóu yuān dūn  
suì hán shuāng zhòng shuǐ guī   dàn jiàn liú shā hén  
chéng xiāng duì mèng mèi   jǐn miǎn wéi yuán  
xuán huī xiào   yǐn jiào kōng píng pén  
niàn jūn guān shè bīng xuě lěng   xīn shī měi jiǔ liáo xiāng wēn  
rén shēng   rèn shǐ 使 jiàng shāo huáng hūn  
fáng wèi zhù huái mǎn   dào yīn miè chuāng cún  
míng nián láo yīng gèng shén  
dāng běn chā xiān jīng kūn  
jūn wàn zhǐ wán shí   qiān chuí léi dòng cāng shān gēn  
gāo chéng tiě hóng kǒu jué   tán xiào què sǎo kàn bēng bēn  
nóng diào miǎn láng   qiū yún tún  
hái gēng zhì ruǎn jiǎo jiǔ   wèi jūn xíng jīn zūn