答卢仝结交诗

唐代 马异
有鸟自南翔,口衔一书扎,达我山之维。 开缄金玉焕陆离,乃是卢仝结交诗。此诗峭绝天边格, 力与文星色相射。长河拔作数条丝,太华磨成一拳石。 莫嗟独笑无往还,月中芳桂难追攀。况值乱邦不平年, 回陵倒谷如等闲。与君俯首大艰阻,喙长三尺不得语, 因君今日形章句。羡猕猴兮著衣裳,悲蚯蚓兮安翅羽。 上天不识察,仰我为辽天失所,将吾剑兮切淤泥, 使良骥兮捕老鼠。昨日脱身卑贱笼,卯星借与老人峰。 抱锄劚地芸芝朮,偃盖参天旧有松,术与松兮保身世。 卧居居兮起于于,漱潺潺兮聆嘒嘒.道在其中可终岁, 不教辜负尧为帝。烧我荷衣摧我身,回看天地如砥平。 钢刀剉骨不辞去,卑躬君子今明明。俯首辞山心惨恻, 白云虽好恋不得。看云且拟直须臾,疾风又卷西飞翼。 为报覃怀心结交,死生富贵存后凋。我心不畏朱公叔, 君意须防刘孝标。以胶投漆苦不早,就中相去万里道。 河水悠悠山之间,无由把袂摅怀抱。忆仝吟能文, 洽臭成兰薰。不知何处清风夕,拟使张华见陆云。
yǒu niǎo nán xiáng   kǒu xián shū zhā   shān zhī wéi
kāi jiān jīn huàn   nǎi shì tóng jié jiāo shī shī qiào jué tiān biān  
wén xīng xiàng shè cháng zuò shù tiáo   tài huá chéng quán shí
jiē xiào wǎng huán   yuè zhōng fāng guì nán zhuī pān kuàng zhí luàn bāng píng nián  
huí líng dào děng xián jūn shǒu jiān   huì cháng sān chǐ  
yīn jūn jīn xíng zhāng xiàn hóu zhù shang   bēi qiū yǐn ān chì
shàng tiān shí chá   yǎng wèi liáo tiān shī suǒ   jiāng jiàn qiè  
shǐ 使 liáng lǎo shǔ zuó tuō shēn bēi jiàn lóng   mǎo xīng jiè lǎo rén fēng
bào chú zhú yún zhī zhú   yǎn gài cān tiān jiù yǒu sōng   shù sōng bǎo shēn shì
  shù chán chán líng huì huì   . dào zài zhōng zhōng suì  
jiào yáo wèi shāo cuī shēn   huí kàn tiān píng
gāng dāo cuò   bēi gōng jūn zi jīn míng míng shǒu shān xīn cǎn  
bái yún suī hǎo liàn kàn yún qiě zhí   fēng yòu juǎn 西 fēi
wèi bào tán huái 怀 xīn jié jiāo   shēng guì cún hòu diāo xīn wèi zhū gōng shū  
jūn fáng liú xiào biāo jiāo tóu zǎo   jiù zhōng xiāng wàn dào
shuǐ yōu yōu shān zhī jiān   yóu mèi shū huái 怀 bào tóng yín néng wén  
qià chòu chéng lán xūn zhī chǔ qīng fēng   shǐ 使 zhāng huà jiàn yún