答陆鼎仪诲言

明代 李东阳
少年被缨冠,侧身群贤后。狂悖寡自持,多言众所咎。 繁辞剧无益,欲制已出口。有时杂诙谐,触冒遭诋诟。 虽言不为虐,于德实云疚。三复白圭篇,令人重颜厚。 愧无请益辞,负我直谅友。陆君多雅怀,指我以瑕垢。 翻然为起敬,竦立敛双肘。退之喜嘲狎,籍谏终不受。 才高使之然,嗟我实未有。书绅古人戒,敢不佩左右。 感子期重陈,终焉愧琼玖。
shào nián bèi yīng guān   shēn qún xián hòu kuáng bèi guǎ chí duō   yán zhòng suǒ jiù    
fán   zhì chū kǒu yǒu shí huī xié chù   mào zāo gòu    
suī yán wéi nüè   shí yún jiù sān bái guī piān lìng   rén zhòng yán hòu    
kuì qǐng   zhí liàng yǒu jūn duō huái zhǐ 怀   xiá gòu    
fān rán wèi jìng   sǒng liǎn shuāng zhǒu tuì zhī 退 cháo xiá   jiàn zhōng shòu    
cái gāo shǐ 使 zhī rán   jiē shí wèi yǒu shū shēn rén jiè gǎn   pèi zuǒ yòu    
gǎn zhòng chén   zhōng yān kuì qióng jiǔ