大龙湫

宋代 楼钥
北上太行东禹穴,雁荡山中最奇绝。 龙湫一派天下无,万口赞扬同一舌。 行行路入两山间,踏碎苔痕屐将折。 山穷路断脚力尽,始见银河落双阙。 矩罗宴坐看不厌,骚人弄词困搜抉。 谢公千载有遗恨,李杜复生吟不彻。 我游石门称胜地,未信此湫真卓越。 一来气象大不侔,石屏倚天惊鬼设。 飞泉直自天际来,来处益高声益烈。 从他倒泻三峡流,到此谁能定优劣。 雁山佳趣得要领,一日尽游神恶亵。 骊龙高卧唤不应,自媿笔端无电掣。 轮囷萧索湍不怒,非雾非烟亦非雪。 我闻冻雨初霁时,喷击生风散空阔。 更期雨后再来看,净洗一生烦恼热。
běi shàng tài xíng dōng xué   yàn dàng shān zhōng zuì jué  
lóng jiǎo pài tiān xià   wàn kǒu zàn yáng tóng shé  
xíng xíng liǎng shān jiān   suì tái hén jiāng zhé  
shān qióng duàn jiǎo jìn   shǐ jiàn yín luò shuāng quē  
luó yàn zuò kàn yàn   sāo rén nòng kùn sōu jué  
xiè gōng qiān zǎi yǒu hèn   shēng yín chè  
yóu shí mén chēng shèng   wèi xìn jiǎo zhēn zhuó yuè  
lái xiàng móu   shí píng tiān jīng guǐ shè  
fēi quán zhí tiān lái   lái chù gāo shēng liè  
cóng dǎo xiè sān xiá liú   dào shuí néng dìng yōu liè  
yàn shān jiā děi yào lǐng   jǐn yóu shén è xiè  
lóng gāo huàn yīng   kuì 媿 duān diàn chè  
lún qūn xiāo suǒ tuān   fēi fēi yān fēi xuě  
wén dòng chū shí   pēn shēng fēng sàn kōng kuò  
gēng hòu zài lái kàn   jìng shēng fán nǎo