大龙湫

宋代 薛师石
昔闻天下山,衡岳称崇丘。 又闻天下水,江汉为巨流。 古有山海经,历历叙九州。 李唐三百载,诗家无一留。 及观郦道元,此地亦不收。 不知诺矩那,何事能穷搜。 我来玄妙境,万丈悬清湫。 石壁去无极,百里弥道周。 云气冒群岫,龙宫深以幽。 轻舆岩壑底,竟日涉溪游。 阴晴异瞻瞩,远近难搜搂。 飘如飞素练,粲若散琳璆。 风掀一潭雨,佛坐四时秋。 喧呼势益骤,光涌声弥吼。 变化有如此,溥博谁与俦。 吾谓神龙力,岂翳人鬼谋。 稽首荷玄遇,久坐劳双眸。 一杯却岚暑,旋步轰雷稠。 以吾澹世虑,欻起杞人忧。 何当骑天狼,满引射斗牛。
wén tiān xià shān   héng yuè chēng chóng qiū  
yòu wén tiān xià shuǐ   jiāng hàn wèi liú  
yǒu shān hǎi jīng   jiǔ zhōu  
táng sān bǎi zǎi   shī jiā liú  
guān dào yuán   shōu  
zhī nuò   shì néng qióng sōu  
lái xuán miào jìng   wàn zhàng xuán qīng jiǎo  
shí   bǎi dào zhōu  
yún mào qún xiù   lóng gōng shēn yōu  
qīng yán   jìng shè yóu  
yīn qíng zhān zhǔ   yuǎn jìn nán sōu lǒu  
piāo fēi liàn   càn ruò sàn lín qiú  
fēng xiān tán   zuò shí qiū  
xuān shì zhòu   guāng yǒng shēng hǒu  
biàn huà yǒu   shuí chóu  
wèi shén lóng   rén guǐ móu  
shǒu xuán   jiǔ zuò láo shuāng móu  
bēi què lán shǔ   xuán hōng léi chóu  
dàn shì   chuā rén yōu  
dāng tiān láng   mǎn yǐn shè dòu niú