答李子髯

明代 袁宏道
若问文章事,应须折此心。中原谁掘起,陆地看平沉。 矫矫西京气,洋洋大雅音。百年堪屈指,几许在词林。 草昧推何李,闻知与见知。机轴虽不异,尔雅良足师。 后来富文藻,诎理竞修辞。挥斤薄大匠,裹足戒旁岐。 模拟成俭狭,莽荡取世讥。直欲凌苏柳,斯言无乃欺。 当代无文字,闾巷有真诗。却活一壶酒,携君听竹枝。
ruò wèn wén zhāng shì   yìng zhé xīn zhōng yuán shuí jué   kàn píng chén    
jiǎo jiǎo 西 jīng   yáng yáng yīn bǎi nián kān zhǐ   zài lín    
cǎo mèi tuī   wén zhī jiàn zhī zhóu suī ěr   liáng shī    
hòu lái wén zǎo   jìng xiū huī jīn báo jiàng guǒ   jiè páng    
chéng jiǎn xiá   mǎng dàng shì zhí líng liǔ   yán nǎi    
dāng dài wén   xiàng yǒu zhēn shī què huó jiǔ xié   jūn tīng zhú zhī