答刘修已

元代 邓雅
独对山中月,秋风正飒然。未为攀桂客,空学煮蒲仙。 鬓发千丝乱,琴书四壁悬。故人怜寂寞,诗寄白云边。
duì shān zhōng yuè   qiū fēng zhèng rán wèi wèi pān guì   kōng xué zhǔ xiān
bìn qiān luàn   qín shū xuán rén lián   shī bái yún biān