答李生

清代 曾国藩
我年廿四登乡贡,始与刘蓉相追陪。 延津双创忽会合,深夜挂壁鸣风雷。 勋名自谓凌管乐,文采何曾怯邹枚。 岂知羲和鞭日月,头上光阴火急催。 老刘偃素不称意,酸寒一衿初受裁。 我虽置身霄汉上,器小仅济瓶与罂。 立朝本非汲黯节,媚世又无张禹才。 似驴非驴马非马,自增形影良可咍。 囗天广殿棵云开,飞房结构要群材。 倦眼相遍天下土,焉知吞国有颜回。 李生年少风骨峻,骁腾汗血龙所服。 平地一朝能九例,欲与老刘争崔克。 万里辞家来从我,如金受治玉受锤。 所轮只有一心喻,献璞翻为两足灾。 世上升沉日子变,得失于我有何哉!朝来告别问何往,迎妇塞外调高洪。 长安自是别离海,新婚便作锦绣堆。 离情吉语议消说,新诗抄句千琼瑰。 我有一言生听取,冰案乃为福之媒。 富贵绮罗遭鬼瞰,忧患可以坚筋骸。 陈平终非贫贱客,王章莫忘辛苦怀。 边关十月雪融天,劝生为我尽一杯。
nián niàn 廿 dēng xiāng gòng   shǐ liú róng xiāng zhuī péi  
yán jīn shuāng chuàng huì   shēn guà míng fēng léi  
xūn míng wèi líng guǎn yuè   wén cǎi zēng qiè zōu méi  
zhī biān yuè   tóu shàng guāng yīn huǒ cuī  
lǎo liú yǎn chēng   suān hán jīn chū shòu cái  
suī zhì shēn xiāo hàn shàng   xiǎo jǐn píng yīng  
cháo běn fēi àn jié   mèi shì yòu zhāng cái  
shì fēi fēi   zēng xíng yǐng liáng hāi  
wéi tiān guǎng 广 diàn 殿 yún kāi   fēi fáng jié gòu yào qún cái  
juàn yǎn xiāng biàn tiān xià   yān zhī tūn guó yǒu yán huí  
shēng nián shào fēng jùn   xiāo téng hàn xuè lóng suǒ  
píng zhāo néng jiǔ   lǎo liú zhēng cuī  
wàn jiā lái cóng   jīn shòu zhì shòu chuí  
suǒ lún zhǐ yǒu xīn   xiàn fān wèi liǎng zāi  
shì shàng shēng chén zi biàn   shī yǒu zāi   zhāo lái gào bié wèn wǎng   yíng sài wài diào gāo hóng  
cháng ān shì bié hǎi   xīn hūn biàn 便 zuò jǐn xiù duī  
qíng xiāo shuō   xīn shī chāo qiān qióng guī  
yǒu yán shēng tīng   bīng àn nǎi wèi zhī méi  
guì luó zāo guǐ kàn   yōu huàn jiān jīn hái  
chén píng zhōng fēi pín jiàn   wáng zhāng wàng xīn huái 怀  
biān guān shí yuè xuě róng tiān   quàn shēng wèi jǐn bēi