大历三年春白帝城放船出瞿塘峡久居夔府将适…凡四十韵

唐代 杜甫
老向巴人里,今辞楚塞隅。入舟翻不乐,解缆独长吁。 窄转深啼狖,虚随乱浴凫。石苔凌几杖,空翠扑肌肤。 叠壁排霜剑,奔泉溅水珠。杳冥藤上下,浓澹树荣枯。 神女峰娟妙,昭君宅有无。曲留明怨惜,梦尽失欢娱。 摆阖盘涡沸,欹斜激浪输。风雷缠地脉,冰雪耀天衢。 鹿角真走险,狼头如跋胡。恶滩宁变色,高卧负微躯。 书史全倾挠,装囊半压濡。生涯临臬兀,死地脱斯须。 不有平川决,焉知众壑趋。乾坤霾涨海,雨露洗春芜。 鸥鸟牵丝飏,骊龙濯锦纡。落霞沉绿绮,残月坏金枢。 泥笋苞初荻,沙茸出小蒲。雁儿争水马,燕子逐樯乌。 绝岛容烟雾,环洲纳晓晡。前闻辨陶牧,转眄拂宜都。 县郭南畿好,津亭北望孤。劳心依憩息,朗咏划昭苏。 意遣乐还笑,衰迷贤与愚。飘萧将素发,汩没听洪炉。 丘壑曾忘返,文章敢自诬。此生遭圣代,谁分哭穷途。 卧疾淹为客,蒙恩早厕儒。廷争酬造化,朴直乞江湖。 滟滪险相迫,沧浪深可逾。浮名寻已已,懒计却区区。 喜近天皇寺,先披古画图。应经帝子渚,同泣舜苍梧。 朝士兼戎服,君王按湛卢。旄头初俶扰,鹑首丽泥涂。 甲卒身虽贵,书生道固殊。出尘皆野鹤,历块匪辕驹。 伊吕终难降,韩彭不易呼。五云高太甲,六月旷抟扶。 回首黎元病,争权将帅诛。山林托疲苶,未必免崎岖。
lǎo xiàng rén   jīn chǔ sāi zhōu fān   jiě lǎn cháng
zhǎi zhuǎn shēn yòu   suí luàn shí tái líng zhàng   kōng cuì
dié pái shuāng jiàn   bēn quán jiàn shuǐ zhū yǎo míng téng shàng xià   nóng dàn shù róng
shén fēng juān miào   zhāo jūn zhái yǒu liú míng yuàn   mèng jǐn shī huān
bǎi pán fèi   xié làng shū fēng léi chán mài   bīng xuě yào 耀 tiān
鹿 jiǎo zhēn zǒu xiǎn   láng tóu è tān níng biàn   gāo wēi
shū shǐ quán qīng náo   zhuāng náng bàn shēng lín niè   tuō
yǒu píng chuān jué   yān zhī zhòng qián kūn mái zhǎng hǎi   chūn
ōu niǎo qiān yáng   lóng zhuó jǐn luò xiá chén 绿   cán yuè huài jīn shū
sǔn bāo chū   shā rōng chū xiǎo yàn ér zhēng shuǐ   yàn zi zhú qiáng
jué dǎo róng yān   huán zhōu xiǎo qián wén biàn táo   zhuǎn miǎn
xiàn guō nán hǎo   jīn tíng běi wàng láo xīn   lǎng yǒng huà zhāo
qiǎn hái xiào   shuāi xián piāo xiāo jiāng   tīng hóng
qiū céng wàng fǎn   wén zhāng gǎn shēng zāo shèng dài   shuí fēn qióng
yān wèi   méng ēn zǎo tíng zhēng chóu zào huà   zhí jiāng
yàn xiǎn xiāng   cāng làng shēn míng xún   lǎn què
jìn tiān huáng   xiān huà yīng jīng zhǔ   tóng shùn cāng
cháo shì jiān róng   jūn wáng àn zhàn máo tóu chū chù rǎo   chún shǒu
jiǎ shēn suī guì   shū shēng dào shū chū chén jiē   kuài fěi yuán
zhōng nán jiàng   hán péng yún gāo tài jiǎ   liù yuè kuàng tuán
huí shǒu yuán bìng   zhēng quán jiàng shuài zhū shān lín tuō nié   wèi miǎn