达理二首

唐代 白居易
何物壮不老,何时穷不通。如彼音与律,宛转旋为宫。 我命独何薄,多悴而少丰。当壮已先衰,暂泰还长穷。 我无奈命何,委顺以待终。命无奈我何,方寸如虚空。 懵然与化俱,混然与俗同。谁能坐自苦,龃龉于其中。 舒姑化为泉,牛哀病作虎。或柳生肘间,或男变为女。 鸟兽及水木,本不与民伍。胡然生变迁,不待死归土。 百骸是己物,尚不能为主。况彼时命间,倚伏何足数。 时来不可遏,命去焉能取。唯当养浩然,吾闻达人语。
zhuàng lǎo   shí qióng tōng yīn   wǎn zhuǎn xuán wèi gōng
mìng báo   duō cuì ér shǎo fēng dāng zhuàng xiān shuāi   zàn tài hái zhǎng qióng
nài mìng   wěi shùn dài zhōng mìng nài   fāng cùn kōng
měng rán huà   hùn rán tóng shuí néng zuò   zhōng
shū huà wèi quán   niú āi bìng zuò huò liǔ shēng zhǒu jiān   huò nán biàn wéi
niǎo shòu shuǐ   běn mín rán shēng biàn qiān   dài guī
bǎi hái shì   shàng néng wéi zhǔ kuàng shí mìng jiān   shù
shí lái è   mìng yān néng wéi dāng yǎng hào rán   wén rén