答李昌期

唐代 杨洵美
三山载群仙,峨峨咸浪中。云衣剪不得,此路安可从。 我生亦何事,出门如飞蓬。白日又黄昏,所悲瑶草空。 虫声故乡梦,枕上禾黍风。吾道如未丧,天运何时通。
sān shān zài qún xiān   é é xián làng zhōng yún jiǎn   ān cóng
shēng shì   chū mén fēi péng bái yòu huáng hūn   suǒ bēi yáo cǎo kōng
chóng shēng xiāng mèng   zhěn shàng shǔ fēng dào wèi sàng   tiān yùn shí tōng