答李邦直

宋代 苏轼
美人如春风,著物物未知。 羁愁似冰雪,见子先流澌。 子従徐方来,吏民举熙熙。 扶病出见之,惊我一何衰。 知我久慵倦,起我以新诗。 诗词如醇酒,盎然熏四支。 径饮不觉醉,欲和先昏疲。 西斋有蛮帐,风雨夜纷披。 放怀语不择,抚掌笑脱颐。 别来今几何,春物已含姿。 柳色日夜暗,子来竟何时。 徐方虽云乐,东山禁游嬉。 又无狂太守,何以解忧思。 闻子有贤妇,华堂咏《螽斯》。 曷不倒囊橐,卖剑买蛾眉。 不用教丝竹,唱我新歌词。
měi rén chūn fēng   zhù wèi zhī  
chóu shì bīng xuě   jiàn zi xiān liú  
zi cóng fāng lái   mín  
bìng chū jiàn zhī   jīng shuāi  
zhī jiǔ yōng juàn   xīn shī  
shī chún jiǔ   àng rán xūn zhī  
jìng yǐn jué zuì   xiān hūn  
西 zhāi yǒu mán zhàng   fēng fēn  
fàng huái 怀   zhǎng xiào tuō  
bié lái jīn   chūn hán 姿  
liǔ àn   lái jìng shí  
fāng suī yún   dōng shān jìn yóu  
yòu kuáng tài shǒu   jiě yōu  
wén zi yǒu xián   huá táng yǒng zhōng      
dǎo náng tuó   mài jiàn mǎi é méi  
yòng jiào zhú   chàng xīn