答连山李礼山明府见寄

清代 成鹫
美人为政心如水,百尺澄潭清彻底。洪纤灵蠢总包荒,游泳潜沦胥托体。 阳春有脚不留行,大道为公无彼此。邃初槃瓠长儿孙,伏莽负嵎均赤子。 自从单父静鸣弦,猺獠苗蛮争侧耳。八排六峒风气开,昔时顽梗今廉耻。 罢琴隐几看青山,宦情摄入诗情里。目送蜚鸿远兴生,一路吟诗赴郡城。 秋风过我松寮下,话别林间片月明。重来有约理归棹,公事曾迂几日程。 挂帆夜渡珠江浦,海潮有信风无情。我时西望发长啸,几欲寄书迟雁征。 腊尽冰消春水长,烟雨濛濛荡双桨。何来远札款荆扉,拂袖清风快幽赏。 开缄三复一沉吟,劳君千里虚提奖。自笑不如鲁仲连,坐看东海成桑田。 天下车书归正统,借地开池种白莲。自笑不如夷与叔,普天何地非周粟。 北俱卢洲长粳米,饱食无瞋亦无欲。自笑不如缠涧民,怀沙未是解空人。 一片蒲团趺两膝,寂莫东风过耳轮。置书怀袖中,奚啻什袭珍。 索居非所惜,古处通精神。山中莫问松年纪,惟问桃花几度春。
měi rén wéi zhèng xīn shuǐ   bǎi chǐ chéng tán qīng chè hóng xiān líng chǔn zǒng bāo huāng yóu   yǒng qián lún tuō    
yáng chūn yǒu jiǎo liú xíng   dào wèi gōng suì chū pán zhǎng ér sūn   mǎng jūn chì    
cóng shàn jìng míng xián   yáo liáo miáo mán zhēng ěr pái liù dòng fēng kāi   shí wán gěng jīn lián chǐ    
qín yìn kàn qīng shān   huàn qíng shè shī qíng sòng fēi hóng yuǎn 鸿 xīng shēng   yín shī jùn chéng    
qiū fēng guò sōng liáo xià   huà bié lín jiān piàn yuè míng chóng lái yǒu yuē guī zhào gōng   shì céng chéng    
guà fān zhū jiāng   hǎi cháo yǒu xìn fēng qíng shí wàng 西 cháng xiào   shū chí yàn zhēng    
jǐn bīng xiāo chūn shuǐ zhǎng   yān méng méng dàng shuāng jiǎng lái yuǎn zhá kuǎn jīng fēi   xiù qīng fēng kuài yōu shǎng    
kāi jiān sān chén yín   láo jūn qiān jiǎng xiào zhòng lián zuò   kàn dōng hǎi chéng sāng tián    
tiān xià chē shū guī zhèng tǒng   jiè kāi chí zhǒng bái lián xiào shū   tiān fēi zhōu    
běi zhōu zhǎng jīng   bǎo shí chēn xiào chán jiàn mín huái   shā 怀 wèi shì jiě kōng rén    
piàn tuán liǎng   dōng fēng guò ěr lún zhì shū huái xiù 怀 zhōng   chì shí zhēn    
suǒ fēi suǒ   chǔ tōng jīng shén shān zhōng wèn sōng nián wéi   wèn táo huā chūn