答客难

宋代 吴芾
我治湖上园,占断山水窟。 幽事日相关,颇觉无暇逸。 有客来相过,云欲救我失。 谓我谁爱閒,未得居閒术。 众人役利名,公独役景物。 固与众人殊,未免俱汩没。 孰若淡无营,燕坐一虚室。 百念尽消除,百事付真率。 物来则应之,岂可自撄拂。 客言非不忠,我意客未悉。 万物仗境生,百果因花实。 我闻洛阳城,名园浑比迹。 至如司马公,朴素世莫及。 有园号独乐,晚岁亦如葺。 人心固不同,岂能尽如一。 顾我病且衰,行年将七十。 光景去不留,余龄那可必。 要当且逍遥,乐此桑榆日。 宁如土木偶,终朝长兀兀。 况月佳山水,兹焉久蟠郁。 地灵尽发露,一旦为我出。 若不一领略,无乃太拘执。 何妨几席间,时与相顾揖。 择胜把酒杯,搜奇入诗笔。 犹恨景物多,未能尽收拾。 他人视若忙,我心常自佚。 人无所用心,先圣每忿疾。 既不学群儿,诧仙仍佞佛。 不有博奕乎,为之犹胜弗。 客既闻斯言,语塞几若讷。 因为客书之,聊以志仿佛。 会须画成图,继取王摩诘。
zhì shàng yuán   zhàn duàn shān shuǐ
yōu shì xiāng guān   jué xiá
yǒu lái xiāng guò   yún jiù shī
wèi shuí ài xián   wèi xián shù
zhòng rén míng   gōng jǐng
zhòng rén shū   wèi miǎn
shú ruò dàn yíng   yàn zuò shì
bǎi niàn jǐn xiāo chú   bǎi shì zhēn shuài
lái yīng zhī   yīng
yán fēi zhōng   wèi
wàn zhàng jìng shēng   bǎi guǒ yīn huā shí
wén luò yáng chéng   míng yuán hún
zhì gōng   shì
yǒu yuán hào   wǎn suì
rén xīn tóng   néng jǐn
bìng qiě shuāi   xíng nián jiāng shí
guāng jǐng liú   líng
yào dāng qiě xiāo yáo   sāng
níng ǒu   zhōng cháo cháng
kuàng yuè jiā shān shuǐ   yān jiǔ pán
líng jǐn   dàn wèi chū
ruò lǐng lüè   nǎi tài zhí
fáng jiān   shí xiāng
shèng jiǔ bēi   sōu shī
yóu hèn jǐng duō   wèi néng jǐn shōu shí
rén shì ruò máng   xīn cháng
rén suǒ yòng xīn   xiān shèng měi fèn 忿
xué qún ér   chà xiān réng nìng
yǒu   wèi zhī yóu shèng
wén yán   ruò
yīn wèi shū zhī   liáo zhì fǎng 仿
huì huà chéng   wáng jié