答客

宋代 陆游
人生各有营,为吏最无策;其间小黠者,但肯乘下泽。 绝笔光范书,扫迹翘才客。 早收畏涂身,未老归阡陌。 嗟予昧择术,误计真累百。 衰病始知悔,泯默每自责。 孤舟寄渺莽,尚恨江湖迮。 客来勿多谈,穷命不禁吓。
rén shēng yǒu yíng   wèi zuì   jiān xiǎo xiá zhě   dàn kěn chéng xià  
jué guāng fàn shū   sǎo qiào cái  
zǎo shōu wèi shēn   wèi lǎo guī qiān  
jiē mèi shù   zhēn lèi bǎi  
shuāi bìng shǐ zhī huǐ   mǐn měi  
zhōu miǎo mǎng   shàng hèn jiāng  
lái duō tán   qióng mìng jīn xià